Lên đầu trangTôi là đàn bà!

♥ღ♥ BẮT SÓNG CẢM XÚC ♥ღ♥

Kết Nối Bạn Bè - Thêm Bạn Thêm Vui!!
 
Bài gửiNgười gửiThời gian
Advanced Download Manager Pro v4.0.1 Full cho Android Register/Mb_chip Sat Nov 08, 2014 8:14 am
Koi ta gioi thieu Register/Mb_chip Sat Nov 08, 2014 8:04 am
Những lý do không nên yêu sớm Register/Mb_chip Sat Aug 02, 2014 7:34 pm
Tin nhắn vui admin Sun May 20, 2012 9:17 pm
Shock quà tặng valentine admin Sun Feb 12, 2012 10:39 pm
Cung Song Ngư admin Sun Feb 12, 2012 1:31 pm
Những lời chúc mừng năm mới 2012 tuyệt vời nhất admin Mon Jan 02, 2012 10:48 pm
Tận cùng tuyệt vọng...gặp lại tình cũ! admin Tue Dec 20, 2011 2:18 am
code tuyết rơi admin Thu Dec 15, 2011 12:47 pm
Nội quy vợ chồng admin Wed Dec 07, 2011 2:02 pm

Online Status Admin


Người yêu cầu: : Yoyo_bobe
Người nhận: : Clan-Family.tk
Ca Khúc: Rất gần rất xa - Khắc Việt
Với Lời Nhắn:: ..^^.I Love Clan-Family

Blog Điện Tử:: Blog Thủ Thuật - Lập Trình




Share|
Tiêu đề

Tôi là đàn bà!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giảThông điệp

tieubao2593
Dân Cute

Tên thật : tieu bao
Giới tính : Nam
Taurus Rooster
Tổng số bài gửi : 174
Điểm Điểm : 296
Thanks Thanks : 12
Tham gia ngày : 12/01/2011
Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : ha noi
Nghề nghiệp : that nghiep va e vo
Hài hước : k tin ha so thu coi
Tài năng của tieubao2593
Hạng: Dân Cute
Level:174
Tài năng:/300

Bài gửiTiêu đề: Tôi là đàn bà! Thu Jan 13, 2011 10:51 am

1 Buổi sáng tinh sương sau cơn mưa rào vừa mới ùa xuống nghĩa trang làm không khí se lạnh hẳn. 1 cô nhỏ đang nắm chặt cây dù màu xám đừng trước bia mộ trắng xóa. Có vẻ như nhỏ đã đứng ở đây trước khi mưa ào xuống cho đến khi mưa tạnh hẳn.
1 khuôn mặt buồn bã và khóe mắt hơi ươn ướt.

- Thôi! Em về đây,năm tới em lại ghé thăm anh.

Những bước chân chậm rãi và lặng lẽ quay về.
Nhỏ có cái tên là Quế An,21t. Với dáng người mảnh khảnh, nhỏ nhắn, khuôn mặt tròn như búp bê,mái tóc thẳng mượt dài tới eo khiến ai cũng phải ngước nhìn.
Vốn là người vui vẻ , yêu đời , bướng bỉnh và chân thành với mọi người nhưng sự cố 2 năm trước đã làm nhỏ thay đổi hoàn toàn tính cách vốn có của mình. Nhỏ trở nên cộc cằn , thô lỗ và ít quan tâm ai , nhỏ luôn mang bên mình 1 chú gấu bông nhỏ xinh đủ để ôm vừa tay và 1 chiếc ipod màu đen bé tẹo.
Còn người nằm lặng lẽ trên bia mộ kia là Nam,bạn trai của nhỏ 4 năm trước.
Nhỏ thong thả bước đi … 2 tiếng sau nhỏ đã có mặt ở công viên 23/9. Cố tìm 1 chỗ ngồi bí mật,nhỏ nhìn trái rồi nhìn phải.

- Chỗ này koi bộ lý thú đây_ Nhỏ thầm nghĩ.

Đó là 1 thanh đá khá cao cách mặt đất gần khoảng 2 ki lô mét,được bao bọc bởi những khóm cây xanh non đầy giọt sương long lanh buổi sáng.Phải thật để ý mới phát hiện ra.
Nhỏ nhảy lên thanh đá nhưng vì chiều cao hơi khiếm tốn nên đã bị ngã nhào xuống đất.

- Uỵch !!!! _ 1 tiếng động lớn vang lên trong không gian tĩnh lặng ko 1 bóng người.

Cái mông nhỏ ê ẩm và bàn tay có vài vết xước. Ko chịu bỏ cuộc, nhỏ thử lại lần nữa. Kết quả nhỏ bị té thêm 1 lần nữa,quyết tâm ko bỏ cuộc,cố gắng leo lên thanh đá cho bằng được.Lần này nhỏ khéo léo hơn,đưa 2 tay vịn vào thanh đá và nhảy phóc người lên cao.

- Bụp _ Nhỏ đã an toàn trên thanh đá lạnh cóng,khuôn mặt đầy vẻ tự hào như kiểu “ À há ! Ta đã thành công , Ố zè ^^ “

Nhỏ ngồi im lắng nghe giai điệu của bài hát “ Until You “ thật nhẹ nhàng và sâu lắng,miệng nhỏ đang lẩm bẩm theo ca từ bài hát. Tay nhỏ vẫn ôm khư khư con gấu màu nâu đậm ko rời.Cái đầu thì đang tựa vào 1 thân cây, đôi mắt nhắm tịt như đang suy nghĩ xa xôi về 1 điều gì đó.
30p sau , cách chỗ nhỏ ngồi chưa đầy 1 mét có 1 cặp đang to tiếng.

- Anh vẫn ko tha thứ cho em sao? Em biết thời gian qua mình đã sai nhưng giờ em đã nhận ra tất cả tình cảm của mình. Em muốn quay lại với anh.
- Cô nghĩ tôi là trò đùa của cô à?Tôi đã nói với cô hàng trăm lần , ko là ko. Đừng làm mất thời giờ của tôi.
- Em xin anh mà _ Giọng cô gái nài nỉ.
- Cô đi đi _ Anh chàng có vẻ rất dứt khoát.

Nhỏ lắng nghe được hết cuộc cãi cọ của 2 người ấy vì âm thanh ipod bé xíu chỉ đủ để nghe và cảm nhận thôi.

- 2 người này phiền quá,ứ tập trung nghe nhạc được,bực ghê _ Nhỏ lẩm bẩm.

Bỗng tiếng chuông điện thoại reo lên,thì ra đó là chuông điện thoại của cô gái. Chị ta có việc phải đi gấp khi chưa kịp đáp xong cuộc nói chuyện giang dở của mình.Anh chàng cũng quay đầu đi thẳng tiến về phía nhỏ.

- Cộp … cộp … cộp _ Bước chân mỗi lúc một gần.

Cảm nhận được anh ta đang đi ngang qua mình,nhỏ thốt lên 1 giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ chua chát.

- Đồ thiếu rộng lượng.

Anh chàng ngạc nhiên,đừng bước hẳn.Anh ta vội xoay qua trái … 1 bức tường gần sát mặt, xoay qua phải … ko 1 bóng người, quay người ra sau … im hơi lặng tiếng.Trong đầu anh ta đặt lên 1 dấu chấm hỏi to đùng…

- Kỳ lạ ?????????????????

Cố tìm cho ra ai là thủ phạm mới rủa mình lúc nãy, anh ta ngước mắt nhìn lên.Ôi! 1 cô nhóc ngồi gác 2 chân cuộn tròn trên thanh đá lớn cạnh 1 bụi cây xanh rì,mắt nhắm mơ màng,tay ôm con gấu đang lắc lư theo điệu nhạc,1 khuôn mặt ngây thơ đáng yêu đến vô cùng tận.

- Em nói ai ? Cô bé ?_ Anh chàng lớn tiếng vọng lên.
- Gần ngay trước mắt ! _ Mắt nhỏ vẫn nhắm nghiền chã thèm hé.
- Anh ư ?

Nhỏ nhún vai,nhếch mép.

- Cô bé thú vị nhỉ ? Anh đang chán đây, nói chuyện với bé được ko?
- Ko tiếp _ Nhỏ vẫn ung dung bình thản chưa chịu mở mắt.
- Đây là chỗ tự do,anh muốn ngồi kệ anh _ Vừa dứt lời anh chàng ngảy phóc lên thanh đá ngồi bịch xuống 1 cách ngon lành.
- Siêu thế ! chắc hắn phải cao lắm _ Nhỏ nghĩ trong đầu.
- Tôi mua chỗ này rồi, nhấc mông đi cho _ Giọng nó lạnh như băng.
- Haha,bé nhiêu tuổi mà xưng hô tôi với anh?Nhìn bé cấp 3 là cùng.
- Vớ vẩn,tốt nghiệp đại học rồi đấy.

Mặt nhỏ vẫn bình thản,mắt nhỏ chã thàm ngước nhìn,tai nhỏ vẫn để tâm nghe nhạc,tay nhỏ vẫn ôm chặt con gấu.

- Thật ko? trông bé nhỏ tý à! _ Anh chàng ngạc nhiên tập 1.
- Linh tinh,mặt thôi,hồn già rồi.
- Haha,bé vui tính thật đấy,làm bạn gái anh đi _ Giọng nói đầy vẻ bông đùa,anh ta đang muốn chọc nhỏ bướng bỉnh đây mà.
- Gì cơ ? hâm à?

Lần này nhỏ mở mắt liếc nhìn anh ta,bỗng 2 con ngươi màu nâu biến thành 2 ngôi sao vàng chóe đủ lóe cả mắt.Quả tim nhỏ đập thình thịch thình thịch như muốn nhảy tọt ra ngoài.Thì ra anh ta chính là ca sĩ Nguyễn Việt đang nổi đình nổi đám hiện nay.

- Ơ … A … an … anh,anh ko phải Nguyễn Việt đấy à? Anh … vừa … nói … gì … cơ ????
- Em nhận ra anh à? Anh nói : Làm-bạn-gái-anh-nha!!! _ Việt nhăn răng cười khì.

Còn mặt nhỏ thì đổi sắc hẳn và giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn.

- Tôi ko xứng với anh đâu,đừng đùa dai _ Nhỏ thụp mặt xuống.
- Sao bé nghĩ anh đùa?
- Cách nói .
- Nếu anh ko đùa?
- Thôi đi, tôi ko phải con gái,tôi … tôi là … đàn bà. _ Nhỏ nhẹ giọng.
- Hả?Con gái và đàn bà thì có gì khác nhau? _ Việt nhạc nhiên tập 2.
- Trình độ anh lớp 1 à? Con gái là con trong trắng,còn mất rồi thì gọi là đàn bà chứ sao!!! _ Nhỏ ngượng ngùng.
- Nói thế là bé??? _ Việt ngơ ngác như chú nai vàng vừa bị lão thợ săn phóng phi tiêu vào đầu cái “ phặp “.
- Xem ra anh hiểu vấn đề rồi đấy,tôi đi đây.Chào!!!

Nhỏ liền nhảy phóc xuống thanh đá,vì cú nhảy quá mạnh và vội vàng nên chân nhỏ bị tê trong chốc lát.Thế nhưng nhỏ chỉ nhăn mặt và ko thốt lên 1 tiếng kêu nào.
Việt bỗng tỉnh hẳn,nhìn xuống dưới.

- Khoan,anh muốn nói chuyện thêm với em.
- Nói gì nữa? chẳng phải tôi đã nói hết rồi sao?

Việt vội nhảy tọt xuống thanh đá và bế nhỏ lên lại vị trí ban đầu.

- Ê ê ê ê ! Có buông ra ko thì bảo,đụng vào tôi mất tiền đấy _ Nhỏ quát lớn,quẫy đành đạch rồi đấm xối xả vào lưng Việt.
- Mất bao nhiêu? Anh trả đủ.
- Hứ ! Cả sự nghiệp của anh cũng chưa đủ đâu.
- Ko đủ thì anh tra thêm cuộc đời anh cho bé, haha _ Việt cười lớn, trả lời tỉnh bơ ko 1 chút suy nghĩ.
- Anh á! tôi mua anh chỉ đáng 1 ngàn. À ko ! Nhiều rồi , 500đ thôi. _ Nhỏ đang rất phẫn nộ,suốt 2 năm qua có người nào đụng được vào nhỏ đâu.
- Trời! Em cứ đùa, anh đáng giá lắm đấy. Ít ra anh cũng phải đc 100k chứ, ai za!!! bạc bẽo đến thế là cùng.
- Ra đầu đường kiếm tương trộn bơ mà măm nhá,đồ tưởng bở. _ Mỏ nhỏ nguýt ngược lên như dài cả thước.
- Kaka,anh thích ăn bơ á. Mà nãy em đấm anh bồm bộp thế kia,tiền? _ Chưa dứt lời Việt đã xoe tròn bàn tay 10 ngón hổng thiếu 1 ngón nào ra trước mặt nhỏ.
- Tôi đấm bóp miễn phí cho chưa hả hỏng đòi tiền anh thì chớ,còn bắt tôi trả tiền,dở hơi.
- Hà hà! kệ, móc tiền ra đây.Đấm bóp kiểu ấy thì cho anh xin vài đồng bồi thường thiệt hại.
- Xí, lần này tôi khuyên anh ra hiệu thuốc đàng kia mua ngay 10 liều thuốc ngủ mà mơ há.
- Hic hà ! quê rầu, xách dép đi kiện luôn.
- Mời!!!
- Ối zời ơi,ăn gì mà bướng thế.Đầu hàng.

Nhỏ nhún vai , đã lâu rồi nhỏ ko đc vui như vậy.

- Pé nhiêu tuổi?
- 21.
- Nhìn pé nhỏ thật đấy,gọi pé là tí hon nhé?
- Tùy.
- Tí hon có bạn trai chưa?

Nhỏ im lặng, cố phớt lờ câu hỏi của Việt.Hôm nay nhỏ nói nhiều hơn mọi ngày 1 cách lạ thường mà chính nhỏ cũng ko hiểu nổi mình nữa.Cái vỏ bọc suốt mấy năm qua đã có người sắp lột bỏ được rồi ư?

- Anh còn muốn gì ở tôi ?
- Muốn gì là muốn gì?
- Sao kéo tôi lại?
- À … ừ … thì … Thấy pé ngộ ngộ nên tóm lại nói chuyện cho vui.
- Cũng được.
- Với lại … Anh muốn em là bạn gái anh _ Có vẻ như lần này Việt khá nghiêm túc,trong ánh mắt và cả lời nói chẳng có 1 tia nào đùa giỡn cả.
- Tôi-nhắc-lại. ĐỪNG ĐÙA DAI ! _ Nhỏ nhấn mạnh từng chữ một.
- Thực ra, đàn bà hay con gái thì đã sao.Họ đều là phụ nữ và họ đáng được yêu thương. _ Việt liếc nhìn sang khuôn mặt nhỏ.
- Tôi biết,nhưng anh là 1 ca sĩ nổi tiếng cơ mà,lắm cô chân dài,xinh đẹp,giàu có,còn “con gái” theo đuổi anh mà sao anh cứ đùa giỡn với tôi?
- Thì sao nào? suy nghĩ của anh ko cổ hủ, ko phong kiến. Anh muốn đc như Ba anh. Biết mẹ anh có 1 đời chồng và có 1 đứa con riêng nhưng ông ấy vẫn chọn mẹ anh mặc dù ông có rất nhiều phụ nữ trẻ đẹp theo đuổi… Ông đối xử với mẹ con anh rất tốt,cứ như anh là con ruột của ông vậy.Anh rất kính trọng ông ấy và yêu thương gia đình nhỏ của mình.Ông chính là tấm gương sáng cho anh học tập.

Nhỏ vẫn chăm chú nghe và ko bỏ sót 1 từ nào trong câu chuyện của Việt. Thì ra Việt cũng có 1 quá khứ riêng cho mình.

- Đấy là 1 người đầy rộng lượng,yêu mẹ anh bằng cả trái tim.Còn anh? yêu tôi bằng 1 nửa của 1 nửa của 1 nửa chưa? Bỏ suy nghĩ ếch ộp đó đi.
- Nhưng Anh có cảm tình với pé.
- Thì đã sao? Anh có chắc nó là mãi mãi hay chỉ thoáng qua rồi vụt mất, và để lại cho đối phương 1 dấu chấm lửng to đùng trong cuộc đời của họ.
- Tin anh đi, anh thật sự muốn tí hon làm bạn gái anh.

Hình như cô bé nhỏ nhắn này đã chinh phục được trái tim anh ca sĩ rung rinh sau chưa đầy 1 h đồng hồ tâm sự? Thần tình yêu Cupid đã bắn mũi tên vào trái tim Việt chăng?

- Làm sao tôi có thể chia sẻ cuộc đời mình với 1 người thiếu cao thượng như anh?
- Anh làm sao?
- Lúc nãy ấy, thực ra tôi ko cố tình nghe đâu, nhưng vì 2 người to mồm quá nên cuộc cãi vã của 2 người cứ đập vào tai tôi. Chã mún nghe cũng chã làm gì đc. _ Nhỏ chúm chím cái miệng lại và đưa mắt nhìn đâu đâu ý.

Việt mỉm cười cúi nhẹ cái đầu xuống,có vẻ như anh đang mất tự tin thì phải.

- Có những chuyện ko thể nghe thôi mà hiểu được. Cô ta đáng bị như thế,lòng vị tha cũng nên dùng cho đúng người, ko đc tùy tiện, hiểu ko nhóc con?
- Đầu đuôi?
- Lúc khác đi, giờ anh ko có tâm trạng.
- Đâu biết còn gặp nhau được nữa ko mà hứa với hẹn,haizzz _ Dường như cái óc bé bằng hạt nho của nhỏ suy đoán được đôi tý rồi.
- Anh tin tụi mình còn gặp nhau dài dài _ Việt nhăn rằng cười rõ là nham nhở.
- Mà này ! Sao em ko chịu làm bạn gái anh? Anh còn thiếu điều gì em muốn????
- Ko ! Vấn đề ở tôi.
- Ý em zụ “Đàn bà” ???
- Cũng có thể,1 phần tôi cũng cảm thấy mình ko xứng với bất kỳ ai, phần còn lại có lẽ nằm ở quả tim _ Nhỏ thở dài.
- Pé đừng nghĩ thế.

Nhỏ gượng cười, 1 nụ cười nhạt nhẽo và vô vị.

- Thế pé có hối hận ko?
- Về điều gì?
- Tất cả những gì pé đã làm trong quá khứ?
- Ko , ko bao giờ _ Nhỏ khẳng định chắc chắn như đinh đóng cột.

Điều này khiến Việt bỡ ngỡ, 1 cô bé thật là lạ ko giống bất kỳ 1 cô gái nào khác. Dũng cảm và thẳng thắn.

- Tại sao?
- Vì … đó là người vĩ đại nhất thế gian này. Tại tôi mà anh ý rời khỏi cuộc đời tôi, anh ko hiểu được đâu. _ Nhỏ cười buồn.
- Rắc rối nhỉ? Pé đã làm gì?_ Càng lúc Việt càng tò mò hơn về cô pé đặc biệt này.
- Riêng tư, no bật mý.
- Ừ ! Nhưng dù lý do là gì thì em và cậu ấy đã chấm dứt?
- Ko ! Con người đó luôn ngự trị ở 1 góc thật lớn trong tim tôi , và tôi tin anh ấy cũng vậy _ Nhỏ cúi mặt xuống vuốt ve chú gấu nhỏ của mình.
- Chừa cho anh 1 chỗ được ko?

Nhỏ cười khẩy, xen vào đó là 1 chút bối rối.

- 1 góc nhỏ thôi à? Tôi tưởng anh phải muốn nhiều hơn thế nữa?
- Xuất phát từ 1 góc nhỏ rồi lên 1 góc to sẽ chắc ăn hơn, hà hà _ Việt ngước mặt lên cùng với 1 nụ cười ngộ nghĩnh khiến trái tim nhỏ hơi “rung rinh”.
- Có ai nói nụ cười của anh thật đẹp ko? _ Nhỏ buột miệng.
- Anh á ? hì hì , cũng nhiều , anh ko quan tâm. Còn pé , đã ai nói đôi mắt của pé thật đẹp chưa?
- Mắt? _ Nhỏ sững sờ trước câu hỏi vô tư của Việt, lúc này suy nghĩ của nhỏ tạm du lịch trong vài phút.

Việt tròn xoe mắt nhìn chăm chăm vào nhỏ và giơ tay quơ quơ trước mặt nhỏ liên hồi.

- Này ! Tí hon , tâm hồn treo ngược cành cây rồi à? Wây … wây.

Nhỏ chợt tỉnh, ngớ người ra trông cái mặt đần ơi là đần.

- Làm trò gì đấy ? Múa lửa hả ?
- Đâu nào ! Thấy pé ngẩn tò te thế kia làm anh suýt hoảng _ Việt gãi đầu.
- Ko sao , du lịch tý.
- Trả lời anh.
- Trả lời gì?
- Ọach , đôi mắt ấy ?
- À … Cũng có _ Khuôn mặt nhỏ buồn rười rượi.

Việt cũng đoán được 1 chút nào đó tâm lý của đối phương nên anh cố tình lảng sang chuyện khác.Nhưng ko may lại làm nhỏ buồn nữa.

- Gấu bông xinh quá , nó là bạn của pé à ?
- Gấu ? Tên nó là “Mắt”.
- Hử ? Cái tên đặc biệt nhở?
- Lúc trước nó tên là “Tim”,2 năm trước tôi đổi tên nó thành “Mắt”. _ Nhỏ cười nhạt.

Nhỏ quay đầu đi chỗ khác , sống mũi nhỏ cay xè.
Còn Việt thì đang có 1 mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu.Có lẽ “Đôi mắt” và cả chú gấu nhỏ bé kia ẩn giấu 1 bí mật thật lớn trong nhỏ.Việt im bặt vài phút rồi cố tình kiếm chuyện khác.

- Nhà pé ở đâu mà ngồi đây?
- Anh cũng ngồi đây còn gì?
- Ừ nhở ! hơ hơ.

Cuộc nói chuyện hình như đã ko còn gì để nói, nhỏ và Việt im lặng khoảng 15p ngồi nhìn trời mây và những cây cối um tùm xung quanh công viên. Buổi sáng sớm mọi người già,trẻ dắt nhau đi bộ trông thật khỏe khoắn. Đâu đó có vài cặp tình nhân đang ngồi trên những chiếc ghế đá trò chuyện.

- Sao anh muốn làm bạn trai của tôi ?
- Ừ thì …

Việt chưa kịp dứt lời nhỏ đã chen vào hỏi tiếp.

- Anh bỏ qua hết quá khứ của tôi à? Sao khi nghe nó anh ko có chút bất ngờ nào? Bộ não của anh có vấn đề à? Điều gì khiến tôi phải tin 1 người hâm như anh? _ Nhỏ tuôn xối xả nguyên 1 lèo ko ngừng nghỉ.

Việt chóng cả mặt chưa kịp nghe hết nhưng cũng phải cố nhờ để trả lời từng câu hỏi một.

- Câu thứ nhất : Anh là người sống cho hiện tại và tương lai. Quá khư vốn dĩ chỉ để nhìn lại và rút ra 1 điều gì đó trong cuộc đời mỗi người thôi.
- Nếch [Next] : Ừ ! Ko bất ngờ, sốc thôi! _ Việt cười mỉm.
- Nếch : Anh hoàn toàn bình thường. IQ 200/200 ko sót trăm nào. _ Lần này Việt cười sa sả rõ là vô tư như 1 đứa con nít ý.
- Thời gian sẽ chứng minh cho em thấy tất cả,hì hì.
- Báo cáo hết! _ Việt giơ ngang tay lên trán như đang chào cờ.
- Anh có dám vì tôi mà từ bỏ sự nghiệp ko? _ Thêm 1 câu hỏi lóe lên trong đầu nhỏ, phải hỏi ngay ko nguội mất.
- Ừhmmm! Xem nào , nếu anh yêu em hơn chính bản thân mình thì có thể lắm chứ.
- Thế anh lấy gì nuôi tôi? _ Nhỏ ngước mặt lên chờ đợi câu trả lời của Việt.
- Nhiều cách mà ! Sống là luôn tồn tại.
- Haizzz. 1 câu nữa thôi. Ko lừa tôi chứ?
- Ko là ko , anh nghiêm túc _ Việt hét toáng lên khiến những ánh mắt trong công viên đổ dồn vào nơi phát ra âm thanh nhưng họ chẳng tìm đc ai là người hét lớn kia cả.
- Be bé cái mồm thôi,người ta biết chỗ bí mật bây giờ. _ Nhỏ lấy tay bịt miệng Việt và giọng gầm gừ cảnh cáo.
- Hè hè ! Uki pá pì. Nói chuyện với em gần gũi thật. Có lẽ em là người đặc biệt nhất mà anh từng gặp, hì hì.
- Còn anh là người hâm nhất tôi từng gặp đấy.
- Còn lâu nhớ! Quả tim của anh chưa chỉ sai đường bao giờ.

Hơn 2h đồng hồ , bây giờ Việt mới thấy nhỏ nhoẻn miệng cười trông thật ngây thơ. Còn trong đầu nhỏ đang xuất hiện 2 từ thôi “Lọt bẫy”. Ái chà! hình như Việt đang thông đồng với thần tình yêu Cupid bắn tỉa 1 mũi tên hồng vào trái tim non nớt của nhỏ đây mà.

- Đồng ý nhé ? _ Việt nắm lấy tay áo nhỏ , bám bám , víu víu trông mặt thấy thương cực kỳ.
- Ừ thì … ko chắc , Người yêu “Hờ” thôi há. Cần phải có thời gian để tìm hiểu nữa chứ bộ.
- Uki ! hí hí . Đi hẹn hò nào …
- Bây giờ á?
- Chính xác, nói chuyện với pé cả buổi , bụng đói meo , lại còn khát khô cổ họng nữa đây này. _ Việt mếu mỏ trông buồn cười dã man, thế mà nhỏ nhịn cười tài thật.
- Cũng được.

Và thế là buổi gặp gỡ đầu tiên cũng là buổi hẹn hò đầy thú vị của 1 anh chàng ca sĩ và 1 cô bé thường dân. Có lẽ hôm nay đã trở thành 1 kỉ niệm đẹp và khó quên của 2 người. Tối hôm đó , nhật ký nhỏ đã viết :

“ 07/07/09
Mày biết hôm nay tao gặp ai ko nk? Chính là ca sĩ Nguyễn Việt đó, hôm nay vui lắm! 2 năm qua tao ko được cười nhiều như hôm nay, cái anh ca sĩ khá vui tính và thú vị. Hôm nay là ngày giỗ 2 năm anh Nam mất và cũng là ngày tao nhận lời quen “hờ” với anh ca sĩ kia. Tao ko hiểu nổi chính mình nữa mày à, tao … rối lắm, nhưng lúc đó thật sự quả tim mách bảo tao thế,đúng hay sai? Tao có làm gì có lỗi với anh Nam chăng? Hành trình từ “Trái tim” đến “Trái tim” phải chăng luôn gặp 1 “Tiếng sét”? Hic.”

Nhật ký của nhỏ chỉ vỏn vẹn vài dòng thế thôi nhưng ẩn chưa trong đầu là 1 khối suy nghĩ dài lê thê.Nhỏ ko nghĩ chính Việt là người thay đổi cuộc đời của nhỏ nhanh đến vậy.
------------------------


Hãy cảm ơn bài viết của tieubao2593 bằng cách bấm vào"" nhé!!!

Về Đầu Trang Go down

Xem lý lịch thành viên

Tiêuđề

Tôi là đàn bà!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
::.
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
♥ღ♥ BẮT SÓNG CẢM XÚC ♥ღ♥ :: Thế Giới Truyên :: Đọc Truyện :: ♥♥♥Truyện tình yêu♥♥♥-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog